Các bác sỹ nội trú tại Anh, những thành viên chủ chốt trong hệ thống chăm sóc sức khỏe của quốc gia, đã xuống đường biểu tình bên ngoài các bệnh viện và phòng khám. Điều này diễn ra sau khi các cuộc đàm phán giữa đại diện của họ và chính phủ không thể đạt được một thỏa thuận. Theo Liên đoàn Y tế Anh (BMA), một trong những yêu cầu chính của họ là tăng lương để bù đắp cho mức giảm thực tế 20% kể từ năm 2008.
Tình trạng lương của bác sỹ nội trú tại Anh hiện nay đã giảm đáng kể. Thậm chí, một trợ lý bác sỹ có thể được trả lương cao hơn tới 30% so với một bác sỹ nội trú, như lời chia sẻ của Tiến sỹ Melissa Ryan và Tiến sĩ Ross Nieuwoudt, Chủ tịch Ủy ban bác sỹ nội trú của liên đoàn. Điều này đã làm dấy lên mối quan ngại về việc làm thế nào để giữ chân và thu hút nhân tài y tế trong bối cảnh hiện nay.
Phía Chính phủ Anh đã có những phản hồi liên quan đến vấn đề lương của các bác sỹ. Họ thông báo rằng các bác sỹ đã được tăng lương trung bình 28,9%, và dựa trên cơ sở đó, họ sẽ không đề nghị tăng lương thêm. Thay vào đó, chính phủ sẵn sàng thảo luận về việc cải thiện điều kiện làm việc và các vấn đề liên quan khác mà các bác sỹ nội trú đang phải đối mặt.
Cuộc đình công của các bác sỹ nội trú diễn ra trong bối cảnh hệ thống y tế công cộng của Anh đang gặp phải những thách thức lớn. Kể từ sau đại dịch COVID-19, tình trạng tồn đọng lịch hẹn khám bệnh nhân đã trở nên nghiêm trọng. Hàng chục nghìn lịch hẹn khám và thủ thuật điều trị đã bị hoãn lại, làm trầm trọng thêm tình trạng quá tải trong các bệnh viện và phòng khám trên toàn quốc. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến chất lượng dịch vụ chăm sóc sức khỏe mà còn đặt ra thách thức lớn cho việc phục hồi và phát triển của hệ thống y tế trong tương lai.
Trong bối cảnh này, các cuộc đàm phán và thỏa thuận về lương và điều kiện làm việc của các bác sỹ nội trú trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Nó không chỉ liên quan đến quyền lợi của đội ngũ y tế mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng chăm sóc sức khỏe mà người dân Anh có thể tiếp cận. Liên đoàn Y tế Anh và chính phủ đang đứng trước thách thức lớn trong việc tìm ra giải pháp cân bằng giữa nhu cầu của nhân viên y tế và khả năng tài chính của quốc gia, đồng thời đảm bảo rằng hệ thống chăm sóc sức khỏe có thể phục hồi và phát triển bền vững sau đại dịch.